Con

Đường

Luyện Vàng

 

 Nguyễn văn THÀNH

                                                           Lausanne,Th

 

 

       ( Suy niệm về Sứ Mệnh Truyền Giáo của người Kitô-hữu )

  

1.-Khi nh́n lại cuộc đời của ḿnh, tôi có thể phân biệt ba giai đoạn vừa đối kháng vừa bổ túc lẫn nhau :

Thứ nhất, từ 20 đến 40 tuổi, tôi ấp ủ hoài băo cải hóa con người và thay đổi bộ mặt của thế giới. Tôi muốn thực hiện một cuộc cách mạng toàn diện cho bản thân và cuộc đời. Theo lối nh́n của tôi vào thời kỳ ấy, nếu điều kiện môi trường xă hội bắt buộc, tôi sẵn sàng dấn bước vào con đường xung đột, bạo động, hận thù, đổ máu và chiến tranh... miễn là ư đồ thành đạt và mang lại những thành quả mong muốn.

Thứ hai, từ 40 đến 60 tuổi, tôi đă dần dần thu hẹp những ước mơ và mộng tưởng của ḿnh. Cuối cùng tôi chỉ giữ lại một tham vọng độc nhất  là thay đổi vợ con và một vài bạn bè thân t́nh, thiết cốt mà thôi.

Thứ ba, từ 60 tuổi trở đi, sau bao nhiêu khổ đau chồng chất, thất bại ê chề và nhiều tác phong phản bội, trong cuộc đời lư tưởng cũng như trong quan hệ trao đổi và tiếp xúc giữa người với người... tôi đă mở mắt bừng sáng về khả năng thực sự của ḿnh : Tôi chỉ có thể chuyển hóa chính con người của tôi mà thôi. Khu vườn mà tôi có thể vun trồng tưới bón một vài bông hoa, để hiến tặng cho đời và những ai lại gần tôi, đó là tâm hồn của tôi. Không khởi sự từ nơi đây, tôi chỉ làm con keo vẹt, hô hào, cổ động, chiêng trống rùm beng, thanh la chũm chọe. Tệ hại hơn nữa là tôi sử dụng bom đạn hận thù, cưỡng bức và chiến tranh... để đ̣i buộc kẻ khác phải « cải hóa và qui thiện », giống như tôi, theo ư của tôi, đúng như mẫu thức do tôi áp đặt từ trên, từ ngoài, một cách đơn phương, độc tài và độc đoán.

Chính cách « đặt vấn đề », « thấy vấn đề » và « giải quyết vấn đề », một cách độc lộ, một chiều  như vậy, là một vấn đề nan giải và bế tắc triền miên, có mặt khắp nơi, trong thế giới ngày hôm nay.

Cuối cùng, không một ai đón nhận và chấp nhận « ư đồ thực dân » của tôi, được ngụy trang ở dưới một bộ mặt « đầy thiện chí và thiện tâm ».

2.-Từ những kinh nghiệm đau thương ấy, tôi đă chọn làm của ḿnh lời khấn nguyện của tác giả Reinbold NIEBUHR (l) :

« Xin cho tôi có ḷng thanh thản và b́nh tâm để chấp nhận những ǵ tôi không thể thay đổi.

« Xin cho tôi có ḷng can đảm để chuyển hóa những ǵ tôi có khả năng và trách nhiệm chuyển hóa.

« Xin cho tôi có ḷng khôn ngoan để phân biệt một cách sáng suốt điều nào tôi có thể thay đổi và điều nào thoát ra ngoài khả lực thực hiện của tôi. »

Hẳn thực, mỗi lần khảo sát vấn đề thay đổi, chuyển biến trong cuộc sống làm người, tôi không thể không nêu lên một loạt câu hỏi đan chéo chằng chịt vào nhau :

-         Tôi thay đổi cái ǵ ?

-         Tôi thay đổi để làm ǵ ?

-         Tôi thay đổi bằng cách nào ?

-         Tôi thực hiện công cuộc thay đổi ấy khi nào, ở đâu, với ai, bao lâu ?

-         Trường hợp cái hại lấn áp và khống chế cái lợi, trong tiến tŕnh thay đổi ấy, tôi cần lấy quyết định như thế nào ? Sáng suốt dừng lại ? Vẫn ngoan cố tiếp tục ? Hay là chuyển hóa mục tiêu, bằng cách CHỌN LỰA lại một con đường hợp t́nh hợp lư, linh động và hài ḥa, có người và có tôi đồng ḷng và hợp ư với nhau ?

Trong lời khấn nguyện của R. NIEBUHR, năm bước đi lên ấy được gói ghém trọn vẹn trong lối nói « Ḷng Khôn Ngoan ». Đây là ngọn hải đăng có khả năng hướng dẫn và soi sáng những con thuyền đang lênh đênh trên biển cả đầy sóng gió. Một ḷng khôn ngoan đa năng, đa diện và hữu hiệu như vậy, chỉ phát huy và triển nở được trong một tâm hồn thanh thản và an lạc, luôn luôn tỉnh thức và bao quán về những đường đi và nẻo về của ḿnh, trong ḷng cuộc đời ba ch́m bảy nổi tám lênh đênh. Thêm vào đó, ḷng khôn ngoan ấy cũng là động lực thúc đẩy chúng ta can trường bước tới, vượt qua mọi trở ngại, trên bất cứ giai đoạn nào, thuộc tiến tŕnh làm người.

Hẳn thực, chừng nào chúng ta có khả năng thay đổi tất cả những ǵ chúng ta có trách nhiệm phải thay đổi, để ngày hôm nay trở nên tốt đẹp và hạnh phúc hơn ngày hôm qua, lúc bấy giờ chúng ta đang trở thành người LUYỆN VÀNG, theo lối nói của văn hào Paulo CUELHO. Tất cả mọi quặng sản như đồng, ch́, sắt, thép... sẽ chuyển biến thành Vàng nguyên chất, khi tiến vào trong quĩ đạo sinh sống và hoạt động của chúng ta (2).

3.-Cũng chính v́ lư do và ư hướng nầy, Kinh Dịch  phân biệt hai loại biến chuyển khác nhau : Một là những chu kỳ thay đổi trong các hiện tượng tự nhiên của trời đất, vũ trụ. Hai là những con đường vươn lên, hướng thượng, chuyển hóa trong cuộc sống thành người. Hẳn thực, những đổi thay như nắng mưa, ngày đêm, nóng lạnh... là định luật tự nhiên, tất yếu của đất và trời. « Mai mưa, trưa tạnh, chiều giông » là lẽ thường t́nh của khí hậu, do nhiều yếu tố tác động và ảnh hưởng qua lại hai chiều, theo định luật nhân sinh ra quả, quả trở lại chi phối nhân.

Bản sắc và sứ mệnh của con người, trái lại, là làm chủ cuộc đời. Từ ngày sinh ra cho đến khi ĺa đời, con người không ngừng sáng tạo, chuyển hóa, thăng tiến bản thân của ḿnh. Đồng thời,  chúng ta có trách nhiệm tạo điều kiện thuận lợi, để người anh chị em hai bên cạnh cũng có khả năng tiến hóa, vươn lên như chúng ta và với chúng ta. Nghĩa là ngày ngày trở thành con người có Văn Hóa. Có khả năng chuyển biến cuộc đời và bản thân ḿnh thành một cánh đồng ph́ nhiêu. Ngày ngày kết sinh mùa màng và hoa lợi. Mang lại hạnh phúc và ấm no, trên hai b́nh diện vật chất và tinh thần, cho chính ḿnh và những người anh chị em khác, cùng chung sống hai bên cạnh.

Con đường luyện vàng ấy không thể được áp đặt hoặc chỉ đạo từ bên trên hoặc bên ngoài. Nó được cưu mang, ấp ủ và phát sinh ở bên trong nộâi tâm của mỗi người. Rồi từ đó, toát ra bên ngoài, trong các địa hạt khác, thuộc môi trường sinh thái chung quanh.

4.-Để trở nên hữu hiệu, nghĩa là có khả năng tạo ra những thành quả cụ thể, vững bền, trên con đường luyện vàng nầy, theo cách hướng dẫn của tác giả Stephen R. COVER, chính con người của chúng ta cần kinh qua  một tiến tŕnh bao gồm 7 giai đoạn, giai đoạn trước chuẩn bị và tạo điều kiện « hộ sinh » cho giai đoạn sau (3) :

-         Thứ nhất : Chủ động và sáng tạo, thay v́ bị động và phản ứng một cách máy móc trước những kích thích của ngoại cảnh.

-         Thứ hai : Xác định mục đích tối hậu, trước mỗi kế hoạch hành động.

-         Thứ ba : Làm việc với những mục tiêu cụ thể, được đánh giá kỹ càng và xếp đặt thành ưu tiên 1, 2, 3..., để từ từ tiến lên, theo kế hoạch « kiến tha lâu đầy tổ » hay là « cháo nóng húp quanh ».

-         Thứ năm : Học hỏi, lắng nghe, t́m hiểu quan điểm của người khác ở trên hay ở dưới, ở ngoài hay ở trong...thay v́ đơn phương áp đặt lập trường và quan điểm chủ quan của ḿnh, một cách độc tài, độc đoán.

-         Thứ sáu : Người và tôi khác nhau, trong quan điểm, nhận thức,  quyền lợi và  kinh nghiệm. Nhưng quyền khác biệt ấy cần được nh́n nhận và tôn trọng một cách nghiêm minh, để người và tôi có thể bổ túc và kiện toàn cho nhau, trên con đường làm người và thành người.

-         Thứ bảy : Ngày ngày đánh sáng và mài nhọn lại sáu phương thức luyện vàng trên đây, cho đến lúc tṛn đầy và nhuần nhuyển.

Thực ra, con đường luyện vàng nầy không thể nào có điểm chấm dứt. Ngày ngày chúng ta quyết định lại. Chọn lựa lại, như ngày đầu tiên. Làm mới lại từng bước đi lên, đúng như lời người xưa đă căn dặn : « Nhật tân. Nhật nhật tân. Hựu nhật tân ». Mỗi ngày, tôi đổi mới con người của tôi. Đổi mới không ngừng.  Đổi mới toàn diện, trong mỗi lời ăn, tiếng nói, hành vi và thái độ. Đổi mới trong quan hệ tiếp xúc và trao đổi với người khác. Đổi mới trong tâm t́nh và ư nguyện.

Một cách đặc biệt, con đường đổi mới và luyện vàng ấy phải bắt nguồn và phát khởi từ lối nh́n của mỗi người. Của tôi, của Anh, của Chị. Bao lâu chưa có cuộc đổi mới tận gốc tận ngọn ở nơi đây, mọi đổi mới khác cho dù được hô hào hoặc đánh bóng đến độ nào chăng nữa, cũng chỉ là b́ phu, giả hiệu, « sơn son thếp vàng » ở bên ng

5.-Lối nh́n, trong cách dùng từ ngày nay, c̣n mang nhiều danh hiệu khác như : Thể thức nh́n đời, lề lối nhận thức, quan điểm , cách thuyên giải thực tế, vũ trụ quan...

Nói một cách đơn sơ, dễ hiểu, vừa tầm của người b́nh dân, lối nh́n của một người bao gồm tất cả những ǵ người ấy diễn tả, phát biểu, bộc lộ ra ngoài,  để trả lời ba loại câu hỏi như sau :

-         Tôi là ai ?

-         Người đang chung sống hoặc tiếp xúc với tôi là ai ?

-         Thực tế và thực tại, với bao nhiêu sự việc hoặc sự kiện ngày ngày xảy ra trước mắt tôi, có ư nghĩa ǵ cho cuộc đời làm người của tôi ? Những sự việc ấy có mang lại hạnh phúc cho cuộc đời làm người của tôi không? Hay đó chỉ là ngục tù giam hăm, tạo ra cho tôi những t́nh huống khổ đau, bất hạnh và bệnh hoạn ?

Sau đây là một vài ví dụ về lối nh́n :

-         Câu hỏi thứ nhất : Tôi nh́n tôi như thế nào ? Tôi có xu thế trả lời : Tôi đúng, kẻ khác sai. Tôi tốt, kẻ khác xấu. Mỗi lần có một hư hỏng, sai lầm xảy ra trong môi trường, tôi thấy tôi là người hoàn toàn trong trắng và vô tội. Thủ phạm hay là tội nhân là một ai đó khác tôi, không phải là tôi, đang sống cùng với tôi. Ngoài những điều hoàn toàn tiêu cực ấy, c̣n có một lối nh́n nào khác tích cực và xây dựng không ?

-         Câu hỏi thứ hai : Người trước mặt tôi là ai ? Họ phải làm những ǵ ? Mỗi lần tôi nói, tôi đ̣i hỏi mọi người phải lắng nghe, chú ư. Nhưng khi có một ai khác đề xuất một ư kiến, nêu lên một quan điểm... Tôi không đón nhận. Tôi không lắng nghe để học hỏi, t́m hiểu. Trái lại, tôi chỉ sẵn sàng lên án, phê phán, kết tội, vạch lá t́m sâu, nhấn mạnh những thiếu sót và sai lầm. Một cách đặc biệt, khi có những khác biệt giữa tôi và người khác, trong lề lối nhận thức và lập trường tư tưởng, tôi đă chuyển biến những điểm khác biệt ấy thành đề tài tranh chấp, xung đột, bạo động và hận thù. Thay vào những cách làm ấy, tôi có thể sáng tạo những hướng đi nào khác có tính xây dựng và an ḥa hơn không ?

-         Câu hỏi thứ ba : Thực tế và thực tại đang xảy ra và biến chuyển thường xuyên trong môi trường sinh thái bao quanh tôi, như bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông, mang lại cho bản thân và cuộc đời làm người của tôi, những ư nghĩa tích cực hay tiêu cực, thăng tiến hay suy đồi, bao la mở rộng hay là hẹp ḥi, ngột ngạt ? Những ư nghĩa ấy do tôi chủ động sáng tạo ? Hay là tôi chỉ là nạn nhân của thời cuộc ? Một  con múa rối, do bàn tay lông lá của người khác lèo lái ?

Những lối nh́n, mà tôi vừa đề xuất một cách sơ phác, trong một vài ví dụ cụ thể, đang tạo lập, ở bên trong nội tâm của tôi một loại bản đồ tâm linh, để hướng dẫn và soi sáng mọi đường đi nẻo về của tôi, trong ḷng cuộc đời.

Tuy nhiên, tấm bản đồ ấy không phải là thực tế và thực tại khách quan bên ngoài. Không phải là xứ sở và quê hương đích thực của tôi.

Việc ǵ sẽ xảy ra, nếu tôi đi t́m đường ở Thành Phố Saigon, với một bản đồ của Thủ đô Hà Nội hay là của Thành Phố Huế ? Cho dù tôi đă t́m mọi phương tiện, để thay đổi thái độ, tác phong, tâm t́nh... tôi vẫn đi lầm đường, t́m không ra địa chỉ,  bao lâu  tôi không rà soát hay là kiểm điểm lại tấm bản đồ đang điều khiển và lèo lái mọi đường đi nẻo về của tôi.

6.-Trong những quan hệ tiếp xúc và trao đổi giữa tôi và người anh chị em đồng bào, trong ḷng quê hương, phải chăng tôi cũng đang sử dụng những loại bản đồ đă lỗi thời, lạc hậu như vậy ? 

Bao nhiêu khổ đau đang c̣n tràn lan, lây lất khắp đó đây, phải chăng v́ chúng ta chưa thay đổi tấm bản đồ nội tâm của chúng ta về người anh chị em ?

Phải chăng chúng ta đă biết can đảm ngồi lại với nhau, để giúp nhau làm mới lại, cập nhật hóa lối nh́n của chúng ta về ḿnh, về người khác và về thực tế , thực tại bao quanh chúng ta ?

Trong quá khứ xa và gần của Đất Nước và Dân Tộc, những nét khác biệt đương nhiên tất yếu, giữa chúng ta và người anh chị em hai bên cạnh, đă phát sinh những t́nh huống hận thù và xung đột, bạo động và chia rẽ. Thời gian đă trôi qua. Nhưng vết thương ḷng vẫn c̣n đớn đau và rướm máu. Chính ngày hôm nay, đúng như lời cảnh giác của Tổ Tiên và Cha Ông, chúng ta vẫn c̣n sắp hàng thành hai phe Sơn Tinh và Thủy Tinh, để làm «  gà một nhà bôi mặt đá nhau ».

Thay v́ dồn nén, ức chế,  ngoảnh mặt làm ngơ, giả vờ như « không có, không thấy, không nghe, không cảm », chúng ta hăy can trường nhận diện và đối diện với lối nh́n đang tác yêu tác quái. Nỗi lo sợ đang khống chế và xuyên tạc một cách trầm trọng, tấm bản đồ tâm linh của chúng ta. Nó dẫn đầu một đoàn tùy tùng dài tḥng lọng bao gồm  những tư tưởng nhị nguyên như « tao tốt, mầy xấu »... những tư duy độc lộ như « chỉ có tôi mới có quyền sở hữu về chân lư ». Bạo động, hận thù, chia rẽ và chiến tranh dưới mọi h́nh thức... chỉ là sản phẩm của loại bản đồ lo sợ nằm sâu trong những tầng lớp dày đặc của tâm hồn.

7-Thể theo nhận định của những tác giả như Louise L.HAY, John GRAY (4)...chỉ có CON ĐƯỜNG LUYỆN VÀNG, làm bằng T́nh Yêu và Ḷng Thứ Tha vô điều kiện, mới có khả năng khai thông những t́nh trạng bế tắc được nói tới trên đây. Chỉ có con đường Luyện Vàng nầy mới có khả năng hàn gắn và chữa lành mọi vết thương lở lói và nhức nhối, trong ḷng Quê Hương và Nhân Loại.

Trên con dường luyện vàng nầy, thể theo câu nói của tác giả G.G. JAMPOLSKY :

« Bất kỳ một câu hỏi nào được nêu lên, T́nh Yêu là câu trả lời.

« Bất kỳ một vấn đề ǵ xuất hiện, T́nh Yêu là câu trả lời.

« Bất kỳ một cơn bệnh nào đang đe dọa và hoành hành, T́nh Yêu là câu trả lời.

« Bất kỳ một nỗi đớn đau nào đang tiến lại, T́nh Yêu là câu trả lời.

« Bất kỳ một xúc động sợ hăi nào đang trào dâng, T́nh Yêu là câu trả lời.

« T́nh Yêu luôn luôn là câu trả lời trong mọi t́nh huống, v́ chỉ có T́nh Yêu là TẤT CẢ. »

8.- Để thể hiện Ơn Gọi và Sứ Mệnh TRUYỀN GIÁO, nghĩa là mang TIN MỪNG T́nh Yêu và Thứ Tha cho mọi người, khắp hang cùng ngơ hẻm của Quê Hương và Nhân Loại, người Kitô-hữu phải chăng cũng phải bắt đầu  « luyện vàng tâm hồn » của chính ḿnh ? Không cưu mang T́nh Yêu và Ḷng Thứ Tha trong cung dạ của ḿnh, giống như Mẹ Maria, chúng ta sẽ có ǵ, để có thể mang đi hiến tặng cho người anh chị em, hai bên cạnh chúng ta ?

 

Bí chú 

1.- BURNS D. - Ten days to Great Self-Esteem - Vermilion London 2000, tr. 136.

2.- CUELHO P. - The Alchemist - HarperSanFrancisco 1994, tr.158.

3.- COVER St.R. - The 7 Habits of Highly Effective People - Simon&Schuster, London 1992.

4.- HAY L.L. - Love yourself, Heal your life - Eden Grove, London 1990.

     GRAY J. - What you feel, you can heal - Heart, CA 1984.

5.- JAMPOLSKY G.G. - Change your mind, change your life - Bantam Books, New-York 1991.